Trong hành trình dài của nhân loại, có những khoảnh khắc mà con người buộc phải dừng lại, không phải vì mệt mỏi, mà vì linh hồn khẽ gọi tên mình.
Đó là lúc ta nhận ra rằng mọi nỗ lực hướng ra bên ngoài đều chỉ là những vòng tròn lặp lại, còn cánh cửa thật sự cần mở lại nằm ngay trong hơi thở. "Bước
Chân Nguồn Cội" ra đời từ chính khoảnh khắc ấy: Khoảnh khắc của sự trở về, của tiếng vọng từ
cõi sâu thẳm mà mỗi linh hồn đều
mang theo từ thuở sơ nguyên.
Tác phẩm này không nhằm giải thích Đạo, cũng không tìm cách dựng nên một hệ thống triết lý. Nó chỉ là một dòng chảy, một hơi thở, một
nhịp thiền. Mỗi đoạn thơ là một bước chân, mỗi bước chân là một cánh cửa, và mỗi cánh cửa là một tầng thức tỉnh. Người đọc không cần cố hiểu, mà chỉ cần lắng nghe. Bởi Đạo không nằm trong lời, mà nằm trong sự tĩnh lặng giữa hai lời.
Tinh thần của tác phẩm được nuôi dưỡng bởi ánh sáng của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, bởi sự hòa hợp của Tam Giáo quy nguyên, và bởi hơi thở của Thiền tối giản. Tác phẩm không hướng đến sự phô trương,
mà hướng đến sự trở về; không tìm kiếm sự cao siêu, mà
tìm lại sự trong trẻo nguyên sơ.
Nếu người đọc cảm thấy
trong lòng mình khẽ rung lên một tiếng gọi, dù rất nhẹ, thì trường ca này đã hoàn thành sứ mệnh của nó: Đánh thức "Nguồn Cội" trong chính mỗi người.
LỜI TỰA.
Có những tác phẩm được viết bằng ngôn từ, và có những tác phẩm được viết bằng sự tĩnh lặng. "Bước Chân Nguồn Cội" thuộc về loại thứ hai. Nó không tìm cách thuyết phục, không cố gắng giảng giải,
mà chỉ mở ra một không gian để người đọc tự soi
thấy chính mình. Trong không gian ấy, mỗi câu thơ là một hơi thở, mỗi hình ảnh là một dấu chân, và mỗi dấu chân là một lời mời gọi trở
về.
Tựa như phong vị Tịnh mềm như gió, sâu như đêm, sáng như bình minh - tác phẩm này không đi theo lối diễn đạt phức tạp, mà chọn con đường tối giản, tinh khiết, để giữ lại phần tinh túy nhất của Thiền. Đồng
thời, nó thấm đẫm tinh thần Đại
Đạo Cao Đài, nơi Tam Giáo gặp nhau trong một điểm chung: tình
thương và sự tỉnh thức.
Lời Tựa này không nhằm giới thiệu nội dung, mà nhằm mở cánh cửa đầu tiên. Bởi hành trình tâm
linh không bắt đầu bằng tri thức, mà bắt đầu bằng sự sẵn lòng. Khi người đọc mở lòng, từng đoạn thơ sẽ trở
thành một người bạn đồng hành, dẫn dắt nhẹ nhàng nhưng kiên định, đưa ta
từ tạp niệm đến tĩnh lặng, từ phân ly đến hòa hợp, từ cái tôi đến vô ngã.
Nếu có điều gì đáng mong đợi ở tác phẩm này, thì đó chính là khả năng giúp người đọc nhận ra rằng:
Nguồn Cội chưa từng rời bỏ ta. Chỉ có ta đã
quên đường trở về.
* Hiền Tài / Huỳnh Tâm.
Xuân-Paris 1999.
1 . NGUỒN CỘI.
Con lặng bước
Về nẻo sáng
Cửa Đạo mở
Gọi tên mình.
Mây đời cũ
Tan trong gió
Một hơi thở
Hóa bình an.
Lời chưa nói
Rơi xuống đất
Nở thành hạt
Của bao dung.
Tâm vừa tĩnh
Nghe nguồn gọi
Dòng vô tận
Chảy trong ta.
HƯƠNG XA.
Hương vô tướng
Từ tâm khởi
Như ánh lửa
Giữa đêm sâu.
Đời mỏi mệt
Xin buông xuống
Một niệm lành
Đủ sáng đời.
Trời không nói
Nhưng vẫn gọi
Người không hay
Vẫn hồi sinh.
Kiếp nhân thế
Như giọt sớm
Rơi xuống đời
Để trong trẻo.
2 . CUNG THIỀN.
Ngoài là gió
Trong là tịnh
Một hơi thở
Hóa Từ bi.
Người với người
Thôi đừng tranh
Chung một mạch
Tình an hòa.
Đạo là nhịp
Tâm là cửa
Mở một lần
Sáng muôn phương.
3 . ÂM THẦM.
Bàn tay nhỏ
Khung trời rộng
Vạn tia nhìn
Đủ sáng tâm.
Thiên Nhãn đó
Không lời nói
Nhưng soi vào
Chỗ vô minh.
Đi thật nhẹ
Như mây trắng
Giữ lòng ta
Một nụ thiền.
BƯỚC CHÂN NGUỒN CỘI.
Trong mỗi bước chân trở về, con người không đi vào quá khứ, mà đi vào bản lai diện mục -
nơi Đạo chưa từng rời khỏi mình.
Trường ca này là hành trình tự khai mở, là tiếng vọng của Thiền, là hơi thở của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, là nhịp đập của Tam Giáo quy nguyên - Ngũ Chi hiệp nhất.
Mỗi đoạn thơ là một cánh cửa, mở vào tĩnh lặng, để người nhận diện tự thấy ánh sáng trong chính mình.
1 . HƠI THỞ ĐẦU.
Con dừng lại
Giữa vô minh
Nghe nguồn xưa
Gọi âm thầm.
Một tia sáng
Từ trong ngực
Mở nhẹ nhàng
Cửa trở về.
2 . GIỌT TĨNH.
Giọt tĩnh lặng
Rơi vào gió
Hóa thành mây
Trắng vô ngần.
Con nhìn lại
Soi mình cũ
Như chiếc lá
Rụng hiền hòa.
3 . TIẾNG GỌI.
Không ai gọi
Mà con biết
Có một lời
Từ hư không.
Lời không tiếng
Nhưng lay động
Như bàn tay
Chạm linh hồn.
II . HƯƠNG XA.
4 . HƯƠNG TRONG GIÓ.
Hương vô tướng
Từ tâm thở
Không màu sắc
Vẫn dịu dàng.
Ai lắng đọng
Sẽ nghe thấy
Một mùi thiền
Giữa nhân gian.
5 . ÁNH TRỜI.
Ánh từ bi
Không rực cháy
Vẫn âm thầm
Sưởi lòng người.
Đời mệt mỏi
Xin buông xuống
Một niệm lành
Đủ sáng trời.
6 . GIỌT KIẾP.
Kiếp nhân thế
Như giọt sớm
Rơi xuống đời
Để trong trẻo.
Con nhận lấy
Giọt mong manh
Như nhận lấy
Chính đời mình.
III . CUNG THIỀN.
7 . CỬA TĨNH.
Ngoài là gió
Trong là tịnh
Một hơi thở
Hóa an hòa.
Con ngồi xuống
Giữa hư thực
Thấy muôn loài
Chung nhịp sống.
8 . MỖI KIẾP SINH.
Đạo là nhịp
Tâm là cửa
Mở một lần
Sáng muôn
phương.
Người với người
Không trách nhau
Chung một bầu
Biết yêu thương.
9 . VÔ NGÃ.
Khi buông xuống
Người là bóng
Đất là mồ
Một hư linh.
Hư linh ấy
Không của con
Mà của cả
Cõi nhân sinh.
IV . ÂM THẦM.
10 . BÀN TAY NHỎ.
Bàn tay nhỏ
Gom trời rộng
Một tia nhìn
Đủ sáng tâm.
Đi thật nhẹ
Như mây trắng
Giữ trong lòng
Thở nụ thiền.
11 . THIÊN NHÃN.
Thiên Nhãn mở
Không bằng mắt
Mà bằng tâm
Đã tinh trong.
Ai soi được
Lòng mình trước
Sẽ nhìn ra
Cả vô minh.
12 . HẠT ĐẠO.
Hạt Đạo nhỏ
Như hơi thở
Nhưng âm thầm
Nở mùa xuân.
Con gìn giữ
Trong tĩnh lặng
Để một ngày
Hóa nhân gian.
BÌNH GIẢI TRIẾT LÝ.
1 . Nguồn Cội biểu thị hành trình quay về "bản thể thuần tịnh",
nơi con người nhận ra Đạo không nằm ngoài mà chính là tự tánh.
2 . Hương Xa là biểu tượng của
"Đạo vô tướng", chỉ có thể cảm nhận bằng tâm đã lắng, không thể nắm bắt bằng tri
thức.
3 . Cung Thiền là không
gian nội tâm nơi Tam Giáo
đồng quy, nơi mọi phân biệt được hóa giải trong một hơi thở tỉnh thức.
4 . Âm Thầm nhấn mạnh sức mạnh của vô vi, của hành động không phô trương,
của ánh sáng nội tâm soi rọi mà không cần lời.
CHÚ GIẢI ĐẠO HỌC.
- Thiên Nhãn tượng trưng
cho Trí Huệ Đại Đồng, không phải con mắt vật lý, mà là "cửa mở của linh
quang".
- Hương vô tướng là biểu tượng của Đạo vô hình, tương ứng với Lão giáo "Đạo khả đạo phi thường
Đạo".
- Hơi thở đầu là điểm giao giữa Phật học (chánh niệm) và Nho học (tu thân).
- Một mối là tinh thần Ngũ Chi hiệp nhất,
nơi mọi truyền thống gặp nhau trong tình
thương và hòa bình.
TỔNG LUẬN.
Trường ca "Bước Chân Nguồn Cội" không nhằm mô tả một giáo lý, mà mở ra một con đường
nội tâm.
Đây là hành trình:
- từ tạp niệm đến tĩnh
lặng,
- từ cái tôi đến vô ngã,
- từ phân ly đến Đại Đồng,
- từ nhân gian đến Đại Đạo.
Mỗi đoạn thơ là một bước chân, và mỗi bước chân là một cánh cửa.
Người đọc không chỉ đọc bằng mắt, mà bằng tâm đang trở về.
TRƯỜNG CA BƯỚC CHÂN CỘI NGUỒN.
I – HƠI THỞ NGUỒN XƯA.
1 . HƠI THỞ ĐẦU.
Con dừng lại
Giữa vô tận
Nghe nguồn xưa
Gọi âm thầm.
2 . GIỌT TĨNH.
Giọt tĩnh lặng
Rơi vào gió
Hóa thành mây
Trắng vô biên.
3 . TIẾNG GỌI.
Không ai gọi
Mà con biết
Có một lời
Từ hư không.
4 . BÓNG NGUYỆN.
Bóng lời nguyện
Từ kiếp trước
Như tro tàn
Còn hơi ấm.
5 . NẺO SÁNG.
Một tia nhỏ
Trong lòng tối
Mở nhẹ nhàng
Cửa trở về.
6 . DÒNG VÔ TẬN.
Dòng vô tận
Chảy trong ngực
Không khởi đầu
Không kết thúc.
7 . LỜI CHƯA NÓI.
Lời chưa nói
Rơi xuống đất
Nở thành hoa
Của bao dung.
8 . BƯỚC ĐẦU TIÊN.
Con bước nhẹ
Như sương sớm
Sợ làm đau
Một chiếc lá.
9 . TÂM SƠ KHAI.
Tâm sơ khai
Như trăng mới
Chưa tròn đầy
Đã sáng rồi.
10 . CỘI NGUỒN.
Cội nguồn ấy
Không xa lắm
Chỉ cách nhau
Một hơi thở.
II – HƯƠNG XA VÔ TƯỚNG.
11 . HƯƠNG VÔ TƯỚNG.
Hương vô tướng
Từ tâm thở
Không màu sắc
Vẫn dịu dàng.
12 . ÁNH TRỜI.
Ánh từ bi
Không rực cháy
Nhưng âm thầm
Sưởi lòng người.
13 . GIỌT KIẾP.
Kiếp nhân thế
Như giọt sớm
Rơi xuống đời
Để trong trẻo.
14 . MÂY NHÂN LOẠI.
Mây nhân loại
Trôi lặng lẽ
Mang ưu phiền
Của muôn tâm.
15 . LỜI TRỜI.
Trời không nói
Nhưng vẫn gọi
Người không hay
Vẫn hồi sinh.
16 . NIỆM LÀNH.
Một niệm nhỏ
Cũng đủ sáng
Như đốm lửa
Giữa đêm sâu.
17 . GIỌT TỪ BI.
Giọt từ bi
Rơi xuống đất
Hóa thành
cây
Của an hòa.
18 . HƠI ẤM.
Hơi ấm ấy
Không từ lửa
Mà từ lòng
Đã mở ra.
19 . ĐƯỜNG NHÂN THẾ.
Đường nhân thế
Nhiều bụi đỏ
Nhưng trong tâm
Vẫn có trời.
20 . HƯƠNG XA.
Hương xa ấy
Không từ gió
Mà từ người
Đã biết thương.
III – CUNG THIỀN ĐẠI ĐẠO.
21 . CỬA TĨNH.
Ngoài là gió
Trong là tịnh
Một hơi thở
Hóa an hòa.
22 . MỘT MỐI.
Đạo là nhịp
Tâm là cửa
Mở một lần
Sáng muôn
phương.
23 . VÔ NGÃ.
Khi buông xuống
Tên và bóng
Con còn lại
Một hư linh.
24 . ĐỒNG TÂM.
Người với người
Không còn
cách
Chung một mạch
Của yêu thương.
25 . TÂM ĐỊA.
Tâm địa ấy
Không là đất
Nhưng vẫn nở
Những mùa hoa.
26 . HƠI THỞ CHUNG.
Một hơi thở
Của nhân loại
Đi qua con
Như đi qua trời.
27 . TỊNH KHÔNG.
Tịnh không ấy
Không là rỗng
Mà là đầy
Sự sống mềm.
28 . ĐẠI ĐẠO.
Đại Đạo đó
Không xa lắm
Chỉ cần tâm
Biết mở ra.
29 . NHỊP THIỀN.
Nhịp thiền nhỏ
Như giọt nước
Nhưng âm thầm
Mài đá tâm.
30 . CUNG THIỀN.
Cung thiền ấy
Không có tường
Chỉ có gió
Và vô biên.
IV – ÂM THẦM LINH QUANG.
31 . BÀN TAY NHỎ.
Bàn tay nhỏ
Gom trời rộng
Một tia nhìn
Đủ sáng tâm.
32 . THIÊN NHÃN.
Thiên Nhãn mở
Không bằng mắt
Mà bằng tâm
Đã tinh trong.
33 . HẠT ĐẠO.
Hạt Đạo nhỏ
Như hơi thở
Nhưng âm thầm
Nở thành xuân.
34 . LẶNG LẼ.
Chân lặng lẽ
Như mây trắng
Giữ trong lòng
Một nụ thiền.
35 . HỒI QUANG.
Hồi quang ấy
Không từ lửa
Mà từ con
Đã trở về.
36 . CỘI NGUỒN MỞ.
Cội nguồn mở
Như trời rộng
Con bước vào
Nhẹ như hương.
BƯỚC CHÂN NGUỒN CỘI.
Trong cõi nhân sinh, mỗi linh hồn đều mang trong mình một vết nhớ nguyên sơ, một tiếng gọi không lời từ Nguồn Cội Đại Đạo.
Trường ca này không phải là thơ, mà là
hành trình trở về; không phải là lời, mà là hơi thở của tĩnh lặng; không phải là triết lý, mà là ánh
sáng của nội tâm.
Tác phẩm được viết theo
tinh thần:
- Thiền tối giản: Bỏ mọi rườm rà để giữ lại “hơi thở đầu tiên”.
- Lời thơ huyền học: Mềm như gió, sâu như đêm, sáng như bình minh.
- Cao Đài Đại Đạo: Hòa vào Tam Giáo, hợp Ngũ Chi, mở cửa
Đại Đồng.
Mỗi đoạn thơ là một bước chân, mỗi bước chân là một cánh cửa, mỗi cánh cửa là một tầng thức tỉnh.
Người đọc không chỉ đọc bằng mắt, mà bằng tâm đang trở về.
HƠI THỞ NGUỒN XƯA.
1 . HƠI THỞ ĐẦU.
Con dừng lại
Giữa vô tận
Nghe nguồn xưa
Gọi âm thầm.
2 . GIỌT TĨNH.
Giọt tĩnh lặng
Rơi vào gió
Hóa thành mây
Trắng vô biên.
3 . TIẾNG GỌI.
Không ai gọi
Mà con biết
Có một lời
Từ hư không.
4 . BÓNG NGUYỆN.
Bóng lời nguyện
Từ kiếp trước
Như tro tàn
Còn hơi ấm.
5 . NẺO SÁNG.
Một tia nhỏ
Trong lòng tối
Mở nhẹ nhàng
Cửa trở về.
6 . DÒNG VÔ TẬN.
Dòng vô tận
Chảy trong ngực
Không khởi đầu
Không kết thúc.
7 . LỜI CHƯA NÓI.
Lời chưa nói
Rơi xuống đất
Nở thành hoa
Của bao dung.
8 . BƯỚC ĐẦU TIÊN.
Con bước nhẹ
Như sương sớm
Sợ làm đau
Một chiếc lá.
9 . TÂM SƠ KHAI.
Tâm sơ khai
Như trăng mới
Chưa tròn đầy
Đã sáng rồi.
10 . CỘI NGUỒN.
Cội nguồn ấy
Không xa lắm
Chỉ cách nhau
Một hơi thở.
11 . HƠI ẤM XƯA.
Hơi ấm cũ
Từ tiền kiếp
Như bàn tay
Chạm vai mình.
12 . GIỌT NHỚ.
Giọt nhớ nhỏ
Không thành tiếng
Nhưng âm thầm
Gọi con về.
13 . MẦM SÁNG.
Mầm sáng ấy
Trong tăm tối
Vẫn kiên trì
Nở dịu dàng.
14 . BÓNG TÂM.
Bóng tâm cũ
Như mây xám
Tan rất khẽ
Giữa bình minh.
15 . HƠI THỞ NGUỒN.
Hơi thở nguồn
Không từ gió
Mà từ con
Đã mở lòng.
II – HƯƠNG XA VÔ TƯỚNG.
16 . HƯƠNG VÔ TƯỚNG.
Hương vô tướng
Từ tâm thở
Không màu sắc
Vẫn dịu dàng.
17 . ÁNH TRỜI.
Ánh từ bi
Không rực cháy
Nhưng âm thầm
Sưởi lòng người.
* Hiền Tài / Huỳnh Tâm.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét