Từ thuở hồng hoang của vũ trụ, khi Linh Quang đầu tiên rơi xuống cõi trần, hành trình của linh hồn đã bắt đầu như một cuộc
du phương bất tận giữa vô minh và giác
ngộ. Mỗi kiếp người là một bước chân nhỏ trên con đường dài vô lượng, nơi bóng tối và ánh sáng luôn
đan xen, nơi khổ đau và hạnh phúc chỉ là hai mặt của cùng một bài học tiến hóa.
Trường ca này được viết như một bản
kinh mới, không phải để thay thế kinh
điển, mà để đánh thức ký ức thiêng liêng trong mỗi linh hồn: ký ức về nguồn cội, về Đại Đạo, về tình
thương vô biên vốn là bản thể của mọi sinh linh.














