VIỆN DẪN - ĐẠO LUẬT MẬU DẦN 1938. * Hiền Tài / Huỳnh Tâm.

Đ
ạo Luật Mậu Dần là một văn bản Đạo luật quan trọng của Đại Đạo được ban hành vào ngày 15 tháng Giêng năm Mậu Dần (dl 14 tháng 2 năm 1938). Văn bản Đạo luật này nằm dưới Pháp Chánh Truyền và Tân Luật, giúp cho sự điều hành nền Đạo được thực thi đúng pháp lý và thích hợp trong mọi giai đoạn Đạo hành quyền tương đắc.
Bối cảnh hình thành bộ Đạo luật Mậu Dần.
Sau khi Đức Qu. Giáo Tông Thượng Trung Nhựt quy Thiên năm 1934, nhiều chức sắc Thiên phong của Tòa Thánh Tây Ninh vì cá nhân ly khai thành lập những chi phái theo ý tự kỷ riêng, bởi khiếm khuyết về mặt quan hệ nhân sinh. Đúng lúc Tòa Thánh Tây Ninh cần chấn chỉnh nền Đạo, cho kiện toàn hệ thống tổ chức của Đại Đạo. Từ đó dưới quyền lãnh đạo Nhị Hữu Hình Đài của Đức Phạm Hộ Pháp soạn thảo bộ Đạo luật này đề xướng những phương pháp thực hành theo những điều khoản theo trong Pháp Chánh Truyền, và Tân Luật hầu phát triển nền Đại Đạo.
Đầu năm 1938, Đức Phạm Hộ Pháp giao cho các chức sắc Hiệp Thiên Đài soạn thảo một bộ Đạo luật để kiện toàn và điều hành nền Đạo cho đúng Pháp Chánh Truyền và Tân Luật. Khi bộ Đạo luật được soạn xong, chuyển qua cho Hội Thánh Cửu Trùng Đài và Phước Thiện để các Chức Sắc thảo luận, bàn bạc và sửa đổi cho phù hợp Hành Quyền Đạo.
Sau khi xem xét bổ sung, chỉnh sửa hoàn chỉnh bộ Đạo luật này được dâng lên Đức Chí Tôn và Đức Lý Giáo Tôn phên chuẩn, cuối cùng Đức Phạm Hộ ban hành, Luật Mậu Dần còn gọi là Đạo Luật “Thiên-Nhân”, và nhất trí gọi là (Đạo Luật Mậu Dần) được ban hành vào ngày 15 tháng 1 năm Mậu Dần (dl 14 tháng 2 năm 1938).
Nội dung tổng quát.
Đạo Luật Mậu Dần (1938) có 4 chương, 17 điều và quy định Đại Đạo có 4 cơ quan trong nền Chánh trị Đạo tương ứng với 4 chương của Đạo luật gồm:
1 . Hành Chánh.
2 . Phổ Tế.
3 . Tòa Đạo.
4 . Phước Thiện.
Hành Chánh và Phổ Tế thuộc Cửu Trùng Đài.
Tòa Đạo và Phước Thiện thuộc Hiệp Thiên Đài.
- Chương thứ Nhất thuộc về Hành chính.
Chương này có 17 điều, từ điều 01 đến điều 17 và 5 khoản.
Đạo luật quy định Hành chính là cơ quan để thi hành các luật định của Hội Thánh hoặc của chúng sanh dâng lên mà đã có Quyền Chí Tôn phê chuẩn, nghĩa là buộc chúng sanh phải tuân y Luật Pháp mà đi trên con đường Đạo Đức cho đặng thong dong, hòa bình, trật tự, hạnh phúc, an nhàn, yêu thương tức là thật hành cả khuôn viên luật pháp cho ra thiệt tướng. Thống quản cả các hoạt động của nền Chánh Trị Đạo.
Khoản 1 - Cầu phong.
Khoản 2 - Thăng Thưởng.
Cầu phong và cầu thăng phải đủ 5 năm công nghiệp và Quyền Vạn Linh công nhận.
Theo bài Thánh giáo Đức Lý Đại Tiên, Nhứt Trấn Oai Nghiêm ngày 21 tháng 2 năm Mậu Tuất (9 tháng 4 năm 1958) được cầu tại Cung đạo Đền Thánh, điều kiện 5 năm công nghiệp chưa đủ để cầu phong hay thăng thưởng mà còn phải cập thêm 4 điều kiện sau:
a) Phương diện hạnh đức.
b) Trình độ học thức.
c) Tinh thần phục vụ.
d.) Khả năng giáo hóa nhơn sanh.
Nam và nữ Chức sắc Cửu Trùng Đài đều được áp dụng các nguyên tắc trên cho tới ngày Cửu Trùng Đài hoàn toàn thực hiện luật lệ công cử của Đạo, gồm ba (3) khoản:
Khoản 3 - Hàm phong: phải quá lục tuần (60 tuổi).
Khoản 4 - Truy phong: phải có Quyền Vạn Linh công nhận.
Khoản 5 - Quyền Vạn Linh.
Hội nghị Quyền Vạn Linh công cử tham dự Hội gồm đại diện Chức Sắc, Chức việc và Đạo hữu Nam Nữ hiệp một mới được quyền này.
Trong Đạo Luật quy định phải tập hợp cả thảy ba Hội Nhơn Sanh, Hội Thánh và Thượng Hội mới đủ điều kiện lập thành Quyền Vạn Linh. Những biểu quyết nào của Quyền Vạn Linh đã định đều có tánh cách chung thẩm, và đầy đủ hiệu lực như một bản Luật thì toàn Đạo phải tuân hành.
Điều thứ IV đến Điều thứ VIII và nối tiếp Điều thứ XII, XIII, XVI và XVII là những điều ấn định sự tạo tác Tòa Thánh, các Dinh Thự, Hạnh Đường… và chỉ về phương thức hành quyền Đạo.
- Chương thứ Hai thuộc về Phước Thiện.
Chương này có 2 điều từ điều 10 và 11 ở chương Hành chính tạo thành.
Theo như bộ Đạo Luật này định nghĩa thì Phước thiện là cơ quan bảo tồn sanh chúng trên đường sanh hoạt nuôi sống thi hài, tức là cơ quan giải khổ cho chúng sanh, tầm phương bảo bọc những kẻ tật nguyền, cô độc, dốt nát, ít oi, hoặc giúp tay cho bên hành chính thi hành Luật Pháp cho đặng dễ dàng trọn vẹn.
Điều thứ 10 và thứ 11 viết rằng: Nghĩ vì mục đích cao cả của Đại Đạo là tạo mối thương yêu, gây tình thân thiện từ trong tiểu gia đình ra ngoài xã hội, và lan ra cùng vạn chủng, nên Hội Thánh đặt ra cơ quan Phước Thiện có phận sự mở lối đón đường cho kẻ cô đơn yếu đuối, tật nguyền được dễ dàng dựa cửa từ bi làm nơi giải khổ.
Đặc điểm của cơ quan Phước Thiện là không kêu gọi lòng hảo tâm của người khác, để có của cải vật chất làm việc từ thiện như nuôi người già cả neo đơn, trẻ mồ côi, cứu trợ v.v..., mà tự mình phải làm ra của cải vật chất đó.
- Chương thứ Ba thuộc về Phổ tế.
Chương này có 1 điều. Lấy điều 14 ở chương Hành chính tạo thành. Đạo luật Mậu Dần quy định Phổ Tế là cơ quan để cứu vớt hoặc độ rỗi những người lạc bước thối tâm, cùng an ủi khuyên lơn những kẻ đã bị luật pháp buộc ràng mà phế vong phận sự, hay là độ rỗi những kẻ hữu tâm tầm Đạo.
Theo Đạo luật Mậu Dần, trách nhiệm của cơ quan Phổ tế là cứu vớt hoặc độ rỗi những kẻ lạc bước lỗi lầm, cùng an ủi khuyên lơn những người bị luật pháp buộc ràng, mà đành phế vong bổn phận nhập môn bước vào đạo Cao Đài làm tín đồ Cao Đài. Có thể nói cơ quan này là cơ quan đi truyền bá đạo Cao Đài.
Hiện giờ Hội Thánh Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ Tòa Thánh Tây Ninh đang đào tạo Chức Sắc để bổ dụng vào cơ quan này.
- Chương thứ Tư thuộc về Tòa đạo.
Chương này có 1 điều. Lấy điều 15 ở chương Hành chính tạo thành. Đạo luật viết Tòa Đạo là cơ quan bảo thủ Chơn Truyền, gìn giữ Luật Pháp, chăm nom chư Chức Sắc, Chức Việc và Đạo Hữu thi hành phận sự, chở che những kẻ yếu tha, bênh vực những người cô thế, hoặc tiếp cả sự uất ức bất công của toàn sanh chúng, tức là giữ nét công bình trên mặt Đạo; lại cũng là một cơ quan giúp cho Hành Chánh, Phước Thiện và Phổ Tế thêm oai quyền mạnh mẽ, tôn nghiêm đặc sắc.
Trách nhiệm của Tòa Đạo là thay mặt Hiệp Thiên Đài giữ lẽ luật Đạo, không để cho ai được phạm luật pháp của Đạo.
Xét vì danh từ Tòa Đạo không được thích hợp với nghĩa của nó nên sau này Hội Thánh Cao Đài sửa lại là gọi là Bộ Pháp Chánh. Hiệp Thiên Đài nhận thấy cái cần chỉnh đốn nền tư pháp của Đạo cho được chu đáo hơn, nên tạm giao trách nhiệm pháp chánh cho Hòa Viện (một trong Cửu Viện) đảm nhận, từ đây Hòa Viện sẽ chiếu theo điều luật mà hành sự. Tiếp theo điều luật này đã được ban hành do Đạo Lịnh số 24/ĐL ngày 11 tháng 4 năm Mậu Tuất.

Văn bản Đạo luật Mậu Dần nằm dưới Pháp Chánh Truyền và Tân Luật, một nền quan trọng của Đạo Cao Đài tại Tòa Thánh Tây Ninh, giúp cho sự điều hành nền Đạo được đúng pháp lý và thích hợp trong mọi giai đoạn.
Được cấu trúc hành quyền nền Đạo bằng cách xác định bốn cơ quan tương ứng với bốn chương của luật Đạo, phản ánh chính trị Đạo và tinh thần hội nhập Đại Đạo. Tài liệu này thiết lập các nguyên tắc cơ bản của thứ bậc và quyền lực trong Đại Đạo, kết hợp các yếu tố hợp pháp và tập trung hành quyền minh bạch. ợng trưng cho thể chế hóa Cao Đài như một tôn giáo có cấu trúc, kết hợp tâm linh và quản trị.
Đạo luật Mậu Dần (1938) thực sự là một văn bản nền tảng của hệ thống hành chính và tinh thần Cao Đài.
Đạo luật ban quyền cho bốn (4) hội thánh như Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp và Tinh thần theo từng vai trò hành quyền Đạo.
Đạo luật Mậu Dần (1938) đặt nền móng cho một cấu trúc tập trung tại Tòa Thánh Tây Ninh, đã nhanh chóng củng cố hành quyền Đại Đạo vững mạnh trước những sự kiện lịch sử. Trái lại sau năm 1938, không còn manh nha lập chi phái Cao Đài.

Đạo luật nhằm mục đích phát huy hành quyền xung quanh Hiệp Thiên Đài và Cửu Trùng Đài, với một hệ thống hành quyền phân cấp rõ ràng,ới quyền của Giáo Tông. Tuy nhiên, từ cuối những năm 1930 và suốt những năm 1940, có một số chi phái như Chiếu Minh, Tiên Thiên, Ban Chỉnh Đạo, v.v. Không thuộc hành quyền Đạo tập trung vào Tòa Thánh Tây Ninh, bởi họ ưa thích lối tự trị theo chính quyền địa phương.

Kết luận.
Tóm lại, Sắc lệnh Mậu Dần đã cung cấp một mô hình lý tưởng về tổ chức tập trung, và tránh được trước lịch sử (thuộc địa hóa, chiến tranh, chia rẽ nội bộ) đã làm phân mảnh Đạo Cao Đài trướcsau năm 1938.
Về cấu trúc tinh thần Đạo luật Mậu Dần (1938) vẫn là văn bản giá trị trong nền tảng của hành quyền của Đại Đạo Tòa Thánh Tây Ninh, vẫn giá trị cho đến ngày nay.
* Hiền Tài/Huỳnh Tâm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét